Câu chuyện #3

Mẹ sẽ nhớ mãi ngày 23/10/2016 ngày con chập chững bước những bước đi đầu đời, con trai của mẹ! Vậy là con đã bước những bước đi đầu tiên trong cuộc đời của mình rồi đó!
Ba là người đầu tiên phát hiện ra con có thể bước chập chững vài bước. Ba mừng quá gọi bà nội và mẹ vào xem. Mẹ vui sướng đến ứa nước mắt khi thấy con bước chập chững về phía mẹ, hai bàn tay bé xíu huơ huơ, chấp chới để giữ thăng bằng, đi được 3 bước thì con ngã vào vòng tay của mẹ.
Con biết không, cả nhà đều mong đợi ngày con biết đi. Mẹ cầu mong sao đến ngày thôi nôi con có thể lẫm chẫm bước đi. Thế nhưng mẹ lo con sẽ không thực hiện được vì con không chịu tập đi.
Lúc 5 tháng tuổi, nhiều người nói nên để con vào xe tập đi cho con cứng cáp và mau biết đi. Thế nhưng mẹ sợ con sẽ bị cong chân nên nhất quyết không sử dụng xe tập đi. Ngày qua ngày, thấy những bé hàng xóm do quen với xe tập đi nên chân rất cứng, có thể đứng chựng rất lâu, mẹ đâm lo vì con vẫn chưa đứng được.
Là con trai nên con hiếu động lắm, con không chịu ngồi yên hay đứng yên bao giờ. Con không thích được người lớn tập hay sao ấy. Cứ mỗi khi bà nội, ba hoặc mẹ tập cho đứng chựng là con đều ngồi xuống, không chịu đứng. Con thích tự làm, con vịn ba hoặc mẹ để đứng lên rồi thả tay ra, cả nhà đều lo chụp con vì sợ con té. Rồi mẹ dắt tay để tập cho con đi thì con bước một chân bên đông, một chân bên tây rồi nhảy cẫng lên, hoặc ngồi xuống, không chịu bước đi.
Thấy vậy, ba đi đặt thanh inox về gắn vào tường để cho con tập đứng và tập đi, nhưng con cũng chẳng chịu tập gì cả. Mẹ đặt đồ chơi ở một đầu thanh inox rồi cho con đứng ở đầu còn lại, thế nhưng con không chịu lần theo thanh inox để đi mà lại buông tay ra để bước, thấy vậy mẹ chụp con lại vì sợ con té. Mẹ hay đùa là con chưa bị té nên chưa biết đau, muốn đứng là đứng, muốn đi là đi, cứ làm cho mọi người phải trông chừng vì sợ con té. Tuy đùa nhưng trong lòng mẹ rất lo vì con không chịu tập thì làm sao có thể đi sớm được?
Thế rồi đến ngày 23/10/2016 đúng ngày thôi nôi của con, ba cho con đứng dựa vào tường, con đứng yên một lúc rồi tự bước 2-3 bước về phía ba. Ba quá ngạc nhiên và vui mừng khi phát hiện ra: con đã bước đi!
Qua ngày hôm sau, ba tập cho con đi về phía mẹ. Con bước được 2 bước thì loạng choạng, con đứng lại gắng gượng giữ thăng bằng rồi bước thật nhanh 3 bước về phía mẹ. Mẹ ôm choàng con vào lòng. Con trai của mẹ, mẹ hạnh phúc quá!
Con trai của mẹ, mẹ rất tự hào khi con sớm có tính tự lực! Ba mẹ biết ai cũng muốn cùng đi hết đường dài cuộc đời con của mình nhưng điều đó là khó có thể. Ba mẹ tin tưởng sau này con sẽ trở thành một thanh niên có thể chèo lái tốt cuộc đời của mình.
Trên chặng đường của đời mình, mỗi khi bị chông chênh thì con hãy đứng lại để lấy thăng bằng bước tiếp và nếu có vấp ngã thì hãy tự đứng dậy để đi tiếp – giống như bài học đi đầu đời của mình, con trai nhé.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

CÁC BÀI VIẾT KHÁC

Câu chuyện #32

Hôm nay ăn cơm xong vào dọn dẹp thấy chồng với ông con đang dỗi nhau, mặt ai cũng bí xị mà chưa hiểu lý do là gì....

Câu chuyện #31

Jay nhà mình hôm nào cũng cắm mặt vào mấy bộ phim hoạt hình trên YouTube thôi, Jay yêu thích mấy bạn chuột micky...

Câu chuyện #30

Gia đình mình không có thói quen nuôi động vật trong nhà nhưng mỗi khi cho con về thăm ông bà thì con thích chơi với...